Phía dưới không có gì lạ
Published by MC under Có một thứ ta gọi là kỉ niệm on 21.3.08
(Ờ, câu này chôm của Phía Tây không có gì lạ, nhưng hỏng liên quan và đừng nghĩ bậy)
Hồi xưa, mình có cái bàn học to oành. Nói là bàn học chứ để máy vi tính và chất toàn đĩa nhạc. Lúc đó mình đang ghiền Shadow Gallery, band mà một bài cả chục phút nghe lòi màng nhĩ, hầu hết là nghe trong những lúc múa chổi và vung cây lau nhà. Một lần, rảnh rang ngồi vắt chân lên ghế nghe đàng hoàng, đến đoạn cao trào, tay gõ rầm rập lên bàn thế nào làm một cái đĩa CD văng thẳng xuống gầm bàn, lăn long lóc. Thế là mình hốt hoảng bò lổm ngổm đuổi theo. Lần nào đuổi theo một cái đĩa mà mình vô tình làm rơi, mình cũng lầm bầm :"Cầu cho mặt đĩa quay lên, cầu cho mặt đĩa quay lên". Và, lần nào cũng vậy, mặt đĩa luôn úp xuống đất.
Tự nhiên mình cảm thấy cái không gian dưới đó thật lạ. Một cái mùi ngai ngái của loại gỗ cũ xì, chút màng nhện giăng mắc và đặc biệt là nghe thấy âm thanh như trầm hẳn xuống. Âm nhạc mộc đi như vẳng từ nơi xa, khắc khoải nhưng vẫn ngang tàng. Mình ngồi luôn dưới đó gần tiếng đồng hồ nghe hết cái album. Thế là từ đó, mỗi lần nghe nhạc lại chui xuống gầm bàn (đã lau màng nhện rồi á). Mỗi lần có chuyện gì cũng lủi thủi chui xuống đó mở nhạc nghe, cảm thấy như được che chở, cảm thấy như được vỗ về. Cái gì kinh khủng nhất cũng lặng lẽ tan biến đi mất. Mình vốn ghét những không gian chật chội và có cảm giác ngột ngạt, chẳng thế mà lần đánh trắc nghiệm nào đó, mình chọn việc bị lạc trong một khu rừng mênh mông hơn là bị kẹt một mình trong thang máy. Vậy mà...Kỳ lạ!
Có lần, đang nhắm mắt nghiền ngẫm thì nghe tiếng ai sát tai "con làm cái gì dưới này?". Giựt mình đánh đầu cộp một cái đau điếng. Vừa xoa đầu, vừa mở mắt, thấy mẹ đang thò đầu xuống trân trối nhìn mình. Lồm cồm bò ra, lúng liếng: "Con ngồi chơi!". "Trời đất! ngồi chơi sao không ngồi trên ghế?", rồi mẹ tuôn ra một tràng " Con có làm sao không? Hôm nay con sốt à? Đưa mẹ xem đầu nào!". Vừa đau, vừa quê mình phẩy phẩy tay lủi thẳng xuống bếp.
Bây giờ, cái bàn đó bị đem bán chẻ chai rồi. Vì gãy chân, sửa không nổi nữa. Bàn học bây giờ của mình vẫn khá to, vẫn chất đầy đĩa và sách. Nhưng kiểu mới, cái gầm thì bé tí, mình thì to đùng, chui hổng lọt. Ôi, kỉ niệm nào...gãy chân! Thế mới thấy, có những ngóc ngách kỳ lạ trong cuộc sống xung quanh mình, mà mình chẳng thể nào biết hết được. Có lẽ nên chịu khó dừng lại một chút, ngồi nghỉ một chút, quan sát một chút, mình sẽ thấy "Phía dưới hẳn có gì lạ!"
0 nhận xét:
Đăng nhận xét