Gửi nàng Sơ Hê Ra!

Published by MC under on 28.11.07

Ta chỉ là một gã khờ cô đơn và vật vã với nỗi đau giằng xé trong tâm hồn. Ta chỉ là một gợn phù du bay ngang qua bầu trời lúc cơn mưa tầm tã và rớt oạch xuống mặt đường trước cửa lâu đài nàng. Ta bị thương, vết thương rất sâu và rộng, ta không còn muốn sống nữa. Giữa lằn ranh của sự sống và cái chết, nàng xuất hiện, dịu dàng và trầm ấm. Nàng giang rộng vòng tay ấm áp, trao cho ta những giọt tình đặc quánh ngọt ngào hệt như giai điệu mà nàng đang cất lên, say mê! Và thế là ta được cứu sống giữa cơn cùng cực của đời, ta được sinh ra lần nữa tại căn phòng nhỏ tràn ngập ánh nến cùng những bản nhạc du dương của Kevin Kern, Barrios, Secret Garden...Ồ, ta vẫn sống!


Ta bỗng trở thành kẻ si tình tội nghiệp, ngày ngày đến trước cửa nhà nàng, chỉ để được ngắm nhìn nàng, được nghe thấy giọng hát chất chứa yêu thương của nàng.
Ta yêu nàng mất rồi, Sơ Hê Ra thân yêu!

Cho dù nàng có lạnh nhạt, cho dù ánh mắt trìu mến ấy của nàng không phải chỉ dành cho ta. Thì ta vẫn sẽ yêu nàng bằng cả trái tim ta, trái tim đang tan ra vì hơi ấm của nàng! Ta sẽ không như bao kẻ khác, đến ngắm nhìn vẻ đẹp hiền dịu của nàng chỉ để thỏa lòng, để trút đi những u uất của cuộc sống này lên nàng. Hay chỉ là thốt lên bao lời đường mật vỗ về nàng, rồi lại nhanh chóng bỏ quên nàng trong bóng tối ngột ngạt của nỗi cô đơn. Ta sẽ không bao giờ như thế!

Nhưng Sơ Hê Ra hỡi, một ngày kia ta nhận ra rằng nàng không phải sinh ra để dành cho ta. Nàng cao đẹp và thanh khiết quá. Nàng ở xa ta quá. Nàng gây nên nỗi đau còn lớn hơn bất cứ nỗi đau nào mà tâm hồn ta từng gánh chịu! Ta thấy mình ở tột cùng của sự cô đơn. Ta yêu nàng và ta cô đơn với chính tình yêu ấy. Cho nên Sơ Hê Ra thân yêu, ta sẽ không bao giờ đến gần, để chạm vào nàng. Ta sẽ không bao giờ chạm vào tình yêu cao đẹp ấy để nó lại vỡ ra thành trăm ngàn mảnh thủy tinh sắc nhọn và tiếp tục gim vào trái tim yếu ớt của ta. Ta sẽ không bao giờ...

Trong một khắc nào đó, ta ước gì nàng đừng cứu vớt ta, ta ước gì mình chưa bao giờ gặp nàng!

Cho một đêm trung thu vui ngất trời

Published by MC under on 26.9.07

Photo by Rong ca

Đầu tiên cho chàng nhạc công tài ba với ngón đàn điêu luyện lướt hết bài này đến bài khác mà ko bài nào trọn vẹn! Bài hát chỉ đẹp khi còn dang dở, nhỉ! Hết dỗi rồi!

Cho nàng ngồi góc phòng giận dỗi mặt phịu ra. Bẹo má cho xệ lun! Buồn hoài chi em ơi!

Cho chàng nàng ù tíu ta tíu tít đi Jazz, đi vào! Niềm thương mến vô bờ bến!

Cho chàng super soi về nhạc nói tên bài nào mình biết bài đó, mà hát lên một cái là mình đếk biết bài nào

Cho cô nàng ngồi nặn đèn cầy thành "chiếc Linh ga nhỏ nhắn xinh xắn" một cách đầy nhiệt huyết và xúc cảm hệt như Jennifer trong Cô đơn trên mạng.

Cho nhà nhiếp ảnh tài ba "Ý tao ko phải vậy nhưng mà nghĩ vậy thì cũng được!". Cho chàng bản Moonlight sonate để mỗi ngày đi ấy...

Cho Mr DJ hiền lành nghịch nghịch tóc mình bảo :"Tóc em ngắn hơn ngày hôm qua nhỉ!"

Cho rất nhiều bản nhạc lên xuống bất chợt, buồn vui lẫn lộn: Lovers moon, We'r all alone, Can't smile without u, I like Chopin, Jeslous guy, Lovers in the wind, Carry on....nhiều wá nhớ hổng hết!

Cho một đêm Trung thu thật bình yên! Cho cái lồng đèn con cá xinh xinh!

Cho bài hát cuối cùng còn vương mãi trên đường về!

Cho một ngày hôm qua yêu thương và bồng bột!

Cho......

"Nhiều năm xa hạnh phúc anh muốn bên em,
Cuộc đời này dù ngắn nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại, như ngày hôm qua"

PS: Ki lùn, tau đang giữ cái lồng đèn của mi, mau mau về mà lấy!
Nhớ mi lắm đồ điên!