Star-crossed lovers Notes

Published by MC under , on 28.8.07

  • Star-crossed lovers: Là từ chỉ về những đôi tình nhân sinh ra dưới một ngôi sao xấu mà Shakespeare đã viết trong Romeo & Juliet . Bất hạnh, dằn vặt, đau khổ kinh niên đại loại vậy, thêm vài ví dụ như: Heathcliff & Catherine Earnshaw, Robert Kincaid & Francesca Johnson, Jack & Rose hay...Trương Chi & Mị Nương. Nhìn chung là sẽ có ít nhất 1 trong 2 đứa chết ngắt.
  • Note: Là Deathnote - bộ Anime nổi đình nổi váng của Nhật, gần đây được dựng thành film người đóng (hơi bị dở ẹt). Câu chuyện là nếu bạn nhặt được cuốn Deathnote này, bạn sẽ có 1 khả năng đặc biệt như 1 tên giết người hàng loạt. Chỉ cần ghi tên 1 người, tưởng tượng đến khuôn mặt người đó và miêu tả cái chết của người đó vào cuốn sổ. 1p45' sau người đó lập tức lăn quay ra sùi bọt mép chết theo đúng những gì mà bạn đã ghi.
  • Vậy Star-crossed lovers Note là gì?
    Câu chuyện rằng: tớ, một hôm đẹp chời nọ, đang mặc quần đùi ăn chuối và phơi tã em bé. Thì bỗng đâu một cuốn Star-crossed lovers Note rơi cái bộp ngay đầu, tớ nhặt lên và nhận thấy rằng mình đã trở thành đối thủ nặng ký của thằng Cupid. Tớ bắt đầu ghi:

    1-Nhân vật:
    Chàng: Nickname: Cin khùng (hay còn gọi Cin cùi bắp) 26t, cao 1m78, vòng mông: 85. Chơi giỏi guitar, thích nghe Rok và nhạc tiền chiến, thích đọc sách dưới 1500 trang. Trình độ học vấn: mới vào Cao học.
    Nàng: Nickname: Thy còi (hay còn gọi Thy cùn) 23t, cao 1m56, nặng 35kg. Nấu nướng giỏi, thích coi Anime và nghe Prit-pop, Michelle Brand, thích đọc sách dưới 500 trang. Trình độ học vấn: vừa tốt nghiệp ĐH.

    Chàng: bị chứng tâm thần phân liệt. Não chàng gồm có 2 liệt: 1 là như kể trên. 2 là: 1 tên biến thái cứ tối tối lại đi chôm đồ lót phụ nữ, đôi khi là cả của đàn ông.
    Nàng: bị chứng hoang tưởng mãn tính. Khi tỉnh thì nàng như kể trên, khi phát bệnh thì nàng luôn tưởng mình đã có chồng, có con, nàng sẽ suốt ngày nấu nướng giặt giũ, cho cái gối bú.

    Tình huống: một ngày nọ, mưa gió bão bùng, chàng ngồi đàn hát bên vệ đường đầy hoa lá. Một cơn gió thoảng qua vô tình hất vào mặt chàng cái bẹt, 1 chiếc quần xì màu xanh lá. Chàng nhẹ nhàng gỡ chiếc quần bé bé ra, trước mặt chàng nàng bẽn lẽn chìa tay:"cho em xin lại..cái quần của em". Chàng nghĩ :"Ôi, mới dễ thương làm sao!"

    Thế là từ đó, ngày nào họ cũng gặp nhau, nói đủ mọi chuyện trên giường, dưới đất. Đôi lúc chàng đàn hát và nàng vật vã cười. Đôi lúc trò chuyện trên mạng đến sáng. Chàng hay nói về những chuyện như nguyên lý bay của máy bay dân dụng, như là máy bay giữ cân bằng bằng đuôi chứ ko phải bằng cánh. Nàng hay kể về việc tại sao Gaara lớn lên lại lạnh lùng độc ác như vậy và tại sao người nó được bao bọc bởi cát (Naruto). Họ có thể nói chuyện với nhau mãi mà ko chán, thật ra họ không hiểu nhau lắm. Nhưng có lẽ vì thế mà họ yêu nhau.
    Chàng có thể bỏ hàng giờ để đánh mất quyền sử dụng máy tính của mình rồi gọi nhờ thằng bạn ăn chay đã 9 năm 10 tháng đến đòi lại quyền hộ. Nàng có thể bỏ chục giờ để phân loại tỏi hành ớt và sau đó trộn lại như cũ. Đôi lúc ở bên nhau khi chàng bị đổi liệt bất ngờ, chàng hay xin nàng cái quần xì nàng đang mặc. Đôi lúc nàng fát bệnh bất thường, nàng khóc lóc đau khổ vì mình đã ngoại tình, đã phản bội chồng con. Ôi bi kịch!

    Chuyện xảy ra: ngày cuối mùa thu năm 2007, chàng được điều trị tâm lý khỏi hoàn toàn, vấn đề là chàng được chuyển sang một liệt thứ 3, tức là chẳng nhớ gì 2 phần liệt trước đây. Tên biến thái: không, SV Cao học: không và nàng: cũng không. Còn nàng, gia đình đã quyết định chữa bệnh cho nàng bằng cách gả chồng, nàng sẽ ko còn phải tưởng tượng về thằng chồng gối ôm nữa. Họ không còn nhớ gì về nhau, quên nhanh như họ lúc họ yêu. Quên nhanh như quên một bộ phim hài.

    Ngày Giáng Sinh năm 2007: nàng trốn chồng một mình lang thang trên phố. Bỗng, một bàn tay rắn rỏi níu lấy tay nàng "em ơi, em đánh rơi..." Nàng quay lại, là chàng. Mắt nàng nhìn sâu vào mắt chàng, có cái gì đó vừa rơi xuống không gian vỡ nát. Rồi thêm một lô lốc những cái nữa rơi xuống mặt đường vỡ nát, có đánh nhau, ly chén rơi loảng xoảng. Chàng nắm lấy tay nàng kéo đi, họ cứ chạy, chạy mãi. Một chiếc xe ôtô trờ tới, chàng đẩy nàng sang vệ đường. Nàng hốt hỏang chạy đến ôm lấy chàng nằm sóng xoài trên mặt đường. "Chúng ta có biết nhau không? Sao anh làm thế?", "Hình như là không, mk!" Chàng mỉm cười "Số phận an bài". Chàng trút hơi thở cuối cùng bên đường mùa đông năm đó.
    Từ ngày ấy bệnh nàng tái phát, càng ngày càng trầm trọng, nàng luôn tưởng rằng chồng mình đã chết. Ngày ngày nàng mặc chiếc quần xì màu xanh lá, ngồi bên mộ chàng lầm bầm rằng nguyên lý hoạt động của máy bay là phần đuôi dùng để giữ thăng bằng...
    "Nhưng đời đẹp quá!"

    2-Nhân vật:
    Chàng:...
    Nàng:... (To be continued)

    Dù gì mình vẫn luôn thích nhưng mối tình bất hạnh nước mặt đầm đìa, máu me tè le.
    Ôi, bi kịch!
    PS: tớ chưa xem Eternal Sunshine of Spotless Mind và 1 vài chi tiết trên đây được lấy từ thực tế.

Moon

Published by MC under , on 29.7.07

(Bài hát của Quasimodo trong vở nhạc kịch Thằng gù nhà thờ Đức Bà Paris)

Bóng tối, âm thanh, người đàn ông, cô đơn...

Moon, nàng tỏa sáng cả bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh trong mắt nàng. Nhưng nàng có thấy người đàn ông với nỗi đau đớn, chàng đứng đó một mình, chờ đợi.

Số phận đã băng ngang qua khi chàng gặp nàng. Nhưng nó dừng lại quá lâu, nỗi buồn ngất ngưởng lại quá lâu. Người đàn ông tan nát. Moon, nàng có thấy...!

Tiếng khóc vỡ òa từ một góc nào đó trên thế giới, lay lắt buồn.Chàng cần chút tình yêu, dù là một mảnh nhỏ nứt ra từ trái tim nàng. Chàng cần chút hơi thở, chút âm thanh của cuộc sống đang tiếp diễn. Nàng có biết, Moon!

Tình yêu chảy suốt cơ thể chàng, đẫm trên tóc, ngập gót chân. Chàng ngộp thở. Người đàn ông đứng khuất sau góc tối của cuộc sống, mọi thứ vụt qua, chàng vẫn đứng đó, chờ đợi. Đôi mắt chàng dõi theo nụ cười trên khuôn mặt nàng, chàng nhìn thấy hạnh phúc. Nàng không biết, Moon!

Tự mọi thứ tình cờ đặt vào nhau, tự trái tim chàng tình cờ đặt vào bàn tay nàng. Nàng vẫn không biết, Moon!

Những vì sao cô đơn chiếu chút ánh sáng nhỏ nhoi xuống người đàn ông, chàng nghe thấy nhịp đập trái tim mình yếu ớt. Moon! Nàng có thấu hiểu! Nỗi khao khát của người đàn ông. Chàng yêu nàng! Yêu nàng!

Ở trên cao, nàng không đáp lại. Tiếng khóc của chàng lạc vào bóng đêm, trơ chọi. Tiếng yêu trượt vào không gian, vỡ vụn.

Nàng vẫn tỏa sáng trên bầu trời đêm. Nàng hạnh phúc với niềm vui của mình. Người đàn ông hạnh phúc với tình yêu của mình. Nhưng số phận đã bỏ đi rồi, Moon!